Phương Mỹ Linh lùng sục khắp Hán Thành suốt bảy ngày. Cô mò xuống tận đường hầm Đông Đại Môn, tìm đến sảnh chờ ga Hán Thành, nhờ người dò hỏi khắp Thương hội Hoa kiều, nhưng câu trả lời nhận về mãi chỉ là "chưa từng thấy" hoặc "không chắc lắm".
Chập tối ngày thứ bảy, cô mới tìm thấy gã trong một con hẻm tồi tàn nằm sát bờ sông Hán thuộc quận Mapo.
Gã ngồi xổm dưới chân tường, trước mặt đặt một cái bát tráng men, mái tóc dài bù xù, khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo.
Vết mới, vết cũ, vết sâu, vết nông, trông hệt như một tấm bản đồ bị xé nát hết lần này đến lần khác rồi được chắp vá lại một cách gượng gạo.




